Đại Ma Đầu

Chương 484: Tru sát (thượng)



Mặt mũi của Độc Giác thiếu chủ tràn đầy tà khí, nói lời châm chọc.

– Lôi Động, ngươi còn muốn xem kịch tới khi nào?

Thánh nữ lại lạnh giọng khiển trách, nói:

– Còn không mau đi ra hỗ trợ!

Trên người của Lôi Động có định vị châu, đương nhiên Thánh Nữ cũng biết được Lôi Động ở gần đó. Vốn là nàng, cũng định không cần Lôi Động đi ra hỗ trợ. Nhưng mà, cuối cùng nàng cũng đã phát hiện ra mình có chút khinh thường hai tên Độc Giác tộc này, nhất là tên Độc Giác thiếu chủ thình lình xuất ra một kiện truyền thừa ma khí của Độc Giác tộc là Phá Hồn Chùy. Không cho phép nàng chủ quan khinh thường nữa. Liều dùng toàn lực, nàng cũng chỉ có thể đánh lui hai tên Độc Giác tộc này. Nhưng mà, đến lúc đó không thể không đối mặt, Lôi Động hoàn hảo không tổn thương gì quá lớn. So với hai tên Độc Giác tộc này, nàng lại kiêng kỵ Lôi Động hơn.

– Thánh nữ chớ gấp.

Lôi Động híp mắt, chắp hai tay sau lưng, kẹp lấy một đám hắc khí phiêu miễu bên trong chiến trường ra. Lăng không phù phiếm, quỷ khí quanh thân thình lình tăng vọt, khói đen cuồn cuộn đậm đặc, phóng lên trời. Bên trong Vạn Quỷ Phiên có một lệ quỷ Kim Đan ra, phát ra tiếng quỷ rít gào làm cho tâm thần của người ta lạnh giá, nương theo U Minh quỷ khí, hướng Độc Giác thiếu chủ đánh tới.

Thời điểm Lôi Động xuất hiện, sắc mặt của tên Độc Giác thiếu chủ vô cùng khó chịu.

Hắn tuyệt đối không ngờ rằng, Lôi Động lại có thể chiếm giữ một bên. Muốn chết là, Phá Hồn Chùy hiện giờ không ngừng hấp thu lực lượng trên người của hắn, căn bản không cách nào nhúc nhích. Mắt thấy con lệ quỷ Kim Đan kia, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt của hắn, hung thần ác sát chộp hắn, trong lúc mơ hồ, đã cảm nhận được khí tức hung tàn âm lệ trên người của nó.

Độc Giác thiếu chủ không còn dám do dự nửa điểm, lập tức thúc dục Phá Hồn Chùy đã tích lũy được một phần ba lực lượng. Hào quang hắc sắc trên Phá Hồn Chùy đại thịnh, giống như một thanh tuyệt thế hung thú, đâm về phía lệ quỷ Kim Đan. Lệ quỷ liên tục rít gào thảm thiết. Thân hình ngưng tụ cao độ, một kích kia đánh trúng, cơ hồ muốn tán loạn.

Nếu không như thế, Phá Hồn Chùy biến thành một đạo hắc sắc phá không mà đi, bay thẳng đến cách Lôi Động chừng mười trượng. Cảm thụ được sát khí bén nhọn trong đó, áp bách. Thần sắc Lôi Động ngưng trọng, không dám có chút chủ quan. Tu La chi dực giơ cao lên, đột nhiên chúi xuống phía dưới. Cưỡng ép xé rách không gian, nháy mắt sau đó, thình lình xuất hiện giữa Minh Vô Tà và Thiên Lôi Thú.

Đây là thuấn di, thuấn đi hơn mười trượng. Muốn thuấn di trong không gian ở khoảng cách như thế, cho dù là Lôi Động, cũng cảm thấy huyết khí bốc lên từng hồi, chân khí trong cơ thể trong chốc lát bị thiêu đốt gần hết. Dù sao, đây là không gian của một đại thế giới. Mà có chút Đại Năng Giả, trong hư không, mở ra một không gian thứ nguyên, đủ loại không trận pháp gia trì, vô cùng chắc chắn.

Uy lực của Phá Hồn Chùy tuy phi thường cường đại, nhưng trong suy nghĩ của Lôi Động hiện giờ, thì tên Độc Giác thiếu chủ thi triển ra uy lực không đủ một phần mười.

Có thể miễn cưỡng thúc dục, đã rất không dậy nổi. Không cần nói, muốn khống chế nó hoàn mỹ không tỳ vết. Cho dù là một kiện pháp bảo cấp thấp, nếu như không tìm được thời gian tế luyện, quen thuộc, liên hệ, cũng không cách nào khống chế tốt được.

Quả nhiên, tuy Độc Giác thiếu chủ thúc dục Phá Hồn Chùy, chuyển biến giết qua Lôi Động. Nhưng quỹ tích lại có chút rung rung, ở giữa không trung giống như sắp sụp đổ. Trước khi đánh trúng mục tiêu, muốn tinh chuẩn đánh trúng Lôi Động, đó là chuyện nằm mơ nói mộng.

Độc Giác thiếu chủ tức giận thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu tươi, đều do Lôi Động xuất hiện, nếu không, đợi sau khi Phá Hồn Chùy tích tụ đầy đủ lực lượng, uy lực của nó so với hiện tại còn mạnh hơn không ít. Nguyên vốn định, tiêu diệt một người một thú. Đáng tiếc a, đáng tiếc. Hơn nữa, thân pháp của tiểu tử Lôi Động kia linh hoạt như thế, còn có thể thuấn di. Độc Giác thiếu chủ tự nhận đã không có khả năng đánh chết hắn. Buông tha cho kế hoạch vốn có,đem mục tiêu đánh về phía Thiên Lôi Thú lúc ban đầu.

Thiên Lôi Thú uy lực cường đại, nhưng bởi vì hình thể, hành động ngu ngốc, không thể tránh né Phá Hồn Chùy. Mà Phá Hồn Chùy đúng là quá được, tốc độ phi hành cực nhanh. Cơ hồ trong lúc này, oanh trúng đầu Thiên Lôi Thú kia. Bất luận kẻ nào đều cứu viện không kịp. Lực trùng kích cường đại và năng lực giết chóc, ngạnh sanh sanh đánh vào ngực của nó, phá vỡ thành một cái động.

Sau khi Thiên Lôi Thú gào thét một tiếng, sau khi ầm ầm vang lêng. Thân hình thánh nữ lung lay, xuất hiện bên cạnh Thiên Lôi Thú, ánh mắt có chút thất kinh. Đôi môi của nàng lúc này, phun ra một hạt châu hồng nhuận, hạt châu tản ra hào quang mờ mịt, xoay tròn ở ngực của Thiên Lôi Thú.

Chuyện này vô cùng thần kỳ, vết thương trên người Thiên Lôi Thú, đang chậm rãi khép lại. Máu tươi, cũng không hề chảy xuống.

Một kích của Phá Hồn Chùy, tuy vô cùng hung mãnh. Nhưng muốn lấy mạng của Thiên Lôi Thú hiện giờ, sợ rằng không thể làm gì được. Nhưng mà, thủ đoạn trị liệu của thánh nữ, lại làm cho Lôi Động vô cùng kinh ngạc. Thánh nữ của chủng tộc cổ xưa xuất hiện, quả nhiên là có khả năng quá cường đại, bảo bối trên người, tầng tầng lớp lớp.

Lôi Động lúc này có chút động tâm, ánh mắt ẩn tình bất định, cảm thấy có lẽ trước tiên nên giải quyết thánh nữ.

Nhưng bên tai lại truyền tới âm thanh quen thuộc:

– Lôi Động, đừng làm loạn. Thánh Nữ đáp ứng mang chúng ta rời khỏi sa mạc này. Không có nàng trợ giúp, chúng ta rất khó đi.

Đạm Đài Băng Vân.

Lôi Động kinh ngạc khi thấy nàng xuất hiện trong thần miếu, Minh Vô Tà biến hóa thành Độc Giác Cuồng Ma, đã tiêu diệt được đám ảnh trùng kia rồi, gầm thét đánh tới thánh nữ.

Loong coong ~

Một tiếng đàn du dương mà thanh thúy vang lên. Tiếng đàn cổ xưa mà thanh thúy, giống như tiếng nước chảy, giống như gột rửa nội tâm giết chóc của người khác. Độc Giác Cuồng Ma trong nội tâm lúc này tràn ngập giết chóc vô tận, cũng có chút dừng lại.

Nhưng ngay sau đó, tiếng đàn cao vút vang lên. Hóa thành thanh lợi kiếm, tập sát về phía hắn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

– Lôi Động, phiền toái ngươi đi đối phó Độc Giác thiếu chủ.

Đạm Đài Băng Vân truyền âm nói.

Nữ nhân này, cấu kết với thánh nữ từ lúc nào? Các loại ý niệm trong đầu, trong đầu Lôi Động lúc này đang suy nghĩ. Bất kể nói như thế nào, chuyện trọng yếu nhất, chính là quay về Khang châu. Nếu như thánh nữ thật sự hỗ trợ, tổn thất chút lợi ích cũng không sao.

Nhưng mà, kiện Phá Hồn Chùy kia, Lôi Động lại không chịu buông tha.

Quỷ Ảnh Độn bộc phát, Lôi Động giống như hóa thành một đoàn khói đen, phiêu hốt bất định đánh về phía Độc Giác thiếu chủ.

Độc Giác thiếu chủ bị Phá Hồn Chùy hấp thu hầu hết lực lượng, cho nên lúc này muốn bỏ chạy cũng không làm được. Mắt thấy lấy Lôi Động đánh tới, chỉ đau khổ cầu xin tha thứ nói:

– Huynh đệ, chỉ cần ngươi chịu buông tha ta, giết tên tiện nhân này, ngươi chính là khách quý của Độc Giác tộc. Ngươi muốn cái gì, chúng ta cũng cho ngươi.

– Ah?

Lôi Động cười híp mắt, nói:

– Vậy thì đem mạng của ngươi cho ta đi.


Tip: Bạn có thể dùng phím A & D để xem chương tiếp, hoặc quay lại